Dù là con gái nhưng tôi không bao giờ nghĩ mình là một cái xương sườn của một ai đó, sinh ra là để thuộc về ai đó, không có đời sống riêng, giống như số mệnh định trước nhẫn lại tuân theo, sợ hãi một cuộc sống độc lập, nhiều biến động.
Tôi tự tin rằng, trước hết, tôi thuộc về chính mình. Tôi phải tự chịu trách nhiệm về việc tôi hạnh phúc hay bất hạnh, không thể đổ lỗi cho cha mẹ hay hoàn cảnh số phận…
Cái quan trọng là tình yêu chín chắn mai này tôi tìm thấy khi đã trưởng thành, hài lòng, hạnh phúc, cảm thấy được tôn trọng, bình đẳng…
Tôi luôn cố gắng hết khả năng của mình. Nhưng tôi không bao giờ bắt mình phải thi đõ tất cả các kì thi, phải làm ở đâu đó, phải trở thành ai đó, phải sở hữu những số tài sản nào đó, phải sống trong những khuân mẫu hạnh phúc và thành đạt…
Tôi rất giàu trí tưởng tượng khi nghĩ về tương lai của mình, vượt qua khỏi khuân mẫu có sẵn, giữ mình linh hoạt để sẵn sang đón nhận mọi tình huống, mọi đổi thay, đón nhận cả những cơ hội đến bất ngờ có khi là ngay sau khi một thất bại. Bởi tôi không tin vào định mệnh: chẳng có gì là được định trước, tất cả là do chúng ta tạo dựng hoặc có ý thức hoặc vô thức. Bởi vậy tôi sẽ sống thật có ý thức để nắm giữ cuộc đời mình, trở thành ai mà tôi muốn trở thành!...